Dù ở nhà không thiếu thứ gì cần thiết cho nhu cầu nhưng một số trẻ lúc nào cũng thích “cầm nhầm” đồ. Khi thì là bộ đồ chơi, cái thước kẻ, lúc lại là quyển sách, thậm chí cả những đồ vật dường như không có tác dụng thú vui chơi của trẻ…

Một vài trẻ khi đi chơi nhà hàng xóm hoặc ở lớp, thấy cái gì “ưng mắt” là thể nào tìm cách lấy về; khi là nhẫn đồ chơi, mấy mẩu phấn, lúc thì cái bút… Và phản ứng của các trẻ thì vô  tư, hồn nhiên là thấy thích,  thấy đẹp và nhà chưa có hoặc có rồi nhưng chưa đủ nên mang về. Nếu gia đình quan tâm thì hỏi trẻ là tự lấy hay được  cho thì trẻ im lặng hoặc nói tự nhiên là tự mang về. Có gia đình không quan tâm thì trẻ cứ mặc định đó là việc làm bình thường, không bị ngăn cấm nên các lần khác lại tiếp diễn như vậy.

Theo các chuyên gia tâm lý thì, trẻ nhỏ vốn sống bản năng hơn người lớn rất nhiều. Mỗi khi thích vật gì, trẻ sẽ có xu hướng muốn chiếm làm của riêng. Điều đó xảy ra gần như hầu hết các trẻ. Đó không phải là tính xấu mà chỉ là một sự trải nghiệm. Nếu sự trải nghiệm này được điều chỉnh sớm, đứa trẻ sẽ phát triển đúng hướng. Còn nếu không, nó có thể biến thành thói quen hoặc tính cách xấu.

Điều đáng lưu ý ở đây là nhiều lúc trẻ học tính xấu này từ chính người lớn trong nhà. Nếu cha mẹ có tính tắt mắt thì chắc chắn con trẻ cũng sẽ ảnh hưởng tính cách này. Có thể trẻ chỉ bắt chước hành vi khi theo mẹ đi chợ (thấy mẹ cũng hay khều trộm một vài cọng hành, nhặt trộm một vài quả ớt hoặc sang nhà hàng xóm thấy vật gì bé bé xinh xinh là tìm cách nhét vào túi… mang về).

Theo các chuyên gia tâm lý, điều này cũng hay xảy ra ở các cha mẹ hay xin xỏ. Với những gia đình có cha mẹ thường tò mò đồ đạc của người khác để xin, khả năng đứa trẻ cũng xin như thế là rất bình thường. Vì thế, trẻ sẽ không có thói quen tôn trọng các vật riêng tư của người khác.

Vì vậy, muốn dạy con ngoan hãy cùng nghiên cứu những lời khuyên sau đây:

1. Bố mẹ hãy làm gương

Trước tiên, cha mẹ phải rất gương mẫu. Cha mẹ đương nhiên phải rất rõ ràng về tính sở hữu. Đồ đạc của ai người đó sử dụng và không động chạm vào đồ của người khác. Ở trong gia đình cũng vậy, chúng ta càng rõ ràng chuyện đó, càng dễ dạy trẻ nghiêm túc về vấn đề này.

Cần phải hiểu rõ thói quen ăn cắp vặt hay cầm nhầm rõ ràng là rất xấu. Nhiều người không ăn trộm những thứ lớn và thậm chí họ cũng chẳng cần mấy thứ đó nhưng nếu đã thành thói quen, họ thích thì vẫn cứ lấy về cất giấu. Với nhân cách méo mó, chắc chắn cuộc sống của chính họ và người xung quanh sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Đó là chưa tính đến hành vi nghiêm trọng còn có thể bị truy cứu hình sự.

2. Bình tĩnh giải quyết vấn đề.

Cha mẹ nào cũng luôn tâm niệm con mình là ngoan nhất. Vì vậy, nếu lần đầu tiên phát hiện ra rằng trẻ ăn cắp vặt, hãy đừng quá sốc hay suy nghĩ tiêu cực quá xa. Sự việc đó là bình thường, không quá nghiêm trọng. Trẻ đang thử trải nghiệm mà thôi. Vì thế, điều bố mẹ cần làm lúc này là hãy bình tĩnh và chỉ bảo, hướng dẫn cho trẻ biết nỗi khổ sở của người bị mất đồ đạc, việc làm như thế là không tốt và định hướng cho lần sau.

3. Nghiêm khắc nhưng hòa đồng

Cha mẹ tuyệt đối không trách mắng trẻ, không có những hành vi bạo lực, đe dọa trẻ (ảnh minh họa)

Với những tình huống như vậy, các cha mẹ hãy kiên nhẫn dạy trẻ và tin tưởng vào trẻ nhưng phải nghiêm khắc, chỉ ra cho trẻ biết lỗi và nhận lỗi. Cha mẹ phải luôn tâm sự, tạo không khí cởi mở thân tình với trẻ, không được tạo tâm lý cho trẻ luôn nghĩ rằng mình là kẻ tội đồ, bị phân biệt đối xử… Rồi cùng gia đình theo dõi, chú ý uốn nắn, điều chỉnh hành vi, nhận thức của trẻ. Một lưu ý là, cha mẹ tuyệt đối không trách mắng trẻ, không có những hành vi bạo lực, đe dọa trẻ.

(Tổng hợp)